Nếu Chợ Khe Tre là nhịp sống đời thường, thì Chợ Phiên lại là ngày hội lớn nhất của vùng cao, nơi sắc màu văn hóa của dân tộc Kinh – Cơ Tu hòa quyện trong không khí rộn ràng, thân thiện và đậm đà bản sắc miền sơn cước.
Chợ phiên được tổ chức vào thứ Bảy hằng tuần, họp từ sáng sớm đến tối muộn, thu hút hàng trăm người dân và du khách khắp nơi về tham quan, mua sắm, thưởng thức ẩm thực, và giao lưu văn hóa. Khi đêm xuống, khu chợ sáng bừng lên trong ánh đèn và tiếng nhạc – chương trình giao lưu văn nghệ cuối tuần trở thành điểm nhấn đặc sắc, nơi người dân và du khách cùng hòa vào điệu nhạc, tiếng cồng chiêng, và những bài hát quê hương giữa trời núi Nam Đông.
🧺 Mỗi món hàng – một câu chuyện
Đi giữa chợ phiên, du khách sẽ thấy không chỉ là cảnh mua bán, mà còn là những câu chuyện cuộc sống. Người phụ nữ Cơ Tu giới thiệu cách ủ rượu bằng men lá; bác nông dân khoe nông sản được mùa; em nhỏ cười tươi khi mời khách thử món bánh A Cuốc nóng hổi.
Từng món hàng đều mang dấu ấn của thiên nhiên và bàn tay lao động cần cù:
- Măng rừng, tiêu rừng, mật ong, rượu cần, chuối sấy – sản phẩm của núi rừng Trường Sơn.
- Rau sạch, trái cây, đồ gia dụng, quần áo – mang từ vùng đồng bằng lên.
Sự kết hợp ấy tạo nên một không gian giao thoa giữa miền núi và đồng bằng, giữa truyền thống và hiện đại.
🎶 Buổi tối – Đêm hội văn hóa giữa chợ
Khi mặt trời lặn sau dãy Trường Sơn, chợ phiên sẽ bước sang một diện mạo khác: lung linh và náo nhiệt. Những ánh đèn treo khắp sân, dàn cồng chiêng và tiếng trống bắt đầu vang lên. Người dân và du khách quây quần quanh sân khấu ngoài trời – nơi diễn ra chương trình giao lưu văn nghệ cuối tuần.
Các tiết mục được trình bày bởi chính người dân địa phương: múa Tung Tung Da Dá, hát dân ca hay những tiết mục hiện đại xen kẽ là phần tham gia của các đoàn khách hoặc học sinh, sinh viên từ Huế. Không có ranh giới giữa “người biểu diễn” và “khán giả” – ai cũng có thể cùng hát, cùng múa, cùng hòa vào niềm vui.
Không gian đêm chợ phiên là sự kết hợp hoàn hảo giữa hơi thở hiện đại và bản sắc truyền thống, khiến du khách rời đi mà vẫn còn vương vấn tiếng chiêng, nụ cười, và hương rượu cần cay nồng.